HỒI ÂM BẤT ĐẮC DĨ
Bạn nhắn hỏi có phải lại gặp chuyện gì mà viết thơ tình buồn thế. Thật chán câu hỏi của bạn. Sao cứ tự sự thì đã xem là tình ái. Cuộc đời mỏi mệt chả hành hạ con người ta gấp ngàn lần ái tình ư. Lối hiểu cũ mòn bao giờ hết áp vào những gì bạn đọc?
Bạn đã bao giờ cứ hết chu kỳ này tới chu kỳ khác trong cuộc đời hy vọng, rồi lê lết chịu đựng, rồi bị con người hành hạ hơn là sự việc thực tế phải thế, rồi rũ ra mà kiệt quệ, và cuối cùng lại vẫn phải lê tiếp đi. Một guồng quay khổ nạn. Có bao sự trên đời áp lực hơn cả ái tình như thế. Nếu chỉ là ái tình hành thì bạn ạ, thơ cũng chỉ mới là thu hoạch trời cho, chả mệt là bao.
Thế nhé. Nếu bạn một lần nữa cứ soi mói giời ơi đất hỡi thì hãy xem như chúng ta chả liên quan gì.
Tôi viết ra, bạn đọc và hiểu tuỳ tâm nhưng đừng thô thiển tìm tòi kiểu ấy. Không phải là sẻ chia mà chỉ là Thỏa cái trí hiểu bị ái tình làm lú của bạn thôi.
Đừng hỏi thêm lần n+1 nào nữa nếu câu hỏi ko khá hơn.
Bạn cứ hiểu theo trải nghiệm của bạn nhưng đừng bắt nó là ý tôi. Và như thế sẽ khỏi phải tổn thương khi tôi thờ ơ nghe hỏi.
Giá bạn hiểu tôi biết ơn nhường nào những sẻ chia bằng lời hoặc im lặng theo cách đồng cảm với lối hiểu riêng mà không cưỡng bức lẫn nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét